Thứ Hai, 23 tháng 7, 2007

BÀI THƠ TÌNH CŨ

BÀI THƠ TÌNH CŨ
Đỗ Duy Ngọc

Tôi đứng đợi đây – Em đi đâu?
Ba mươi năm mưa nắng dăi dầu
Vẫn còn đốm sáng trong lồng ngực
Cơn đau dài – nỗi nhớ rất sâu.

Ba mươi năm, nhiều chuyện bể dâu
Thời gian như ánh nắng qua đầu
Chưa nắm được tay đà mất bóng
Tôi vẫn chờ đây – Em mãi đâu ?

Đă có trầu cũng đă có cau
Chỉ thiếu vôi, không đỏ môi nhau
Cũng như duyên thắm mà không nợ
Giữa ngă ba đường lạc mất nhau.

Tôi đứng một mình – Em với ai ?
Khi thời gian là tiếng thở dài
Khi ly biệt đến cùng hội ngộ
Có còn chi nghĩ chuyện mốt mai.

Tôi đi về đâu – Em về đâu ?
Ba mươi năm nước chảy qua cầu
Tóc đă bạc đầu, tim loạn nhịp
Giấc ngủ khuya về, nhiều cơn đau

Tôi trở lại đây – Em ở đâu ?
Gío mưa giăng kín ngọn tình sầu
Chiếc lá thu tàn rơi xuống ngõ
Tôi đứng nơi này – Em nơi đâu ?

Chợt thoáng hình em giữa phố phường
Tôi đi tìm, phố vẫn mù sương
Ba mươi năm nữa ai còn mất
Có được tiễn nhau một quãng đường

Saigon 30.04.2005

GẶP NHAU

GẶP NHAU

Tóc đã trắng rồi râu hết xanh
Thời gian như ánh nắng qua cành
Thương mây viễn phố sầu hiu quạnh
Gío thổi chiều nay khách độc hành

Giữa chốn đông người nhìn ra nhau
Không bàn tay vẫy dạ nát nhàu
Phố phường hối hả trời hun khói
Không có dao đâm mà nhói đau

Em ở trời xa ta ở đây
Ba mươi năm nỗi nhớ vơi đầy
Ba mươi năm nữa đà mấy chốc
Sẽ là lau trắng gió lắt lay

Ta nửa đời làm dân phiêu bạt
Thiếu quê hương chẳng có quê nhà
Đời em biến cố thân trôi giạt
Giờ gặp nhau bóng xế chiều tà

Nhận ra nhau mà chẳng tiếng chào
Nhìn nhau ánh mắt đọng xôn xao
Nghe trong hơi thở thời gian cũ
Tim đập mau mà lòng hư hao

Ba muơi năm trước chẳng chờ nhau
Ba muơi năm sau chiều đi mau
Ánh mắt ngược đường nhìn vội vã
Bánh xe quay mắt nhìn phía sau

Thôi đành xem như là kẻ lạ
Vô tình gặp gỡ giữa phồn hoa
Chuyện cũ hôm xưa đành nén lại
Vì chúng ta còn phải về nhà
Tháng 6.2007. Sàigòn

NHỮNG EM BÉ ĐÃ CHẾT

NHỮNG EM BÉ ĐÃ CHẾT

Những em bé vừa mới chào đời
Đã chết
Vì những liều vacxin
Hay vì những con người
Vô cảm
Những em bé chưa được nhìn mặt trời
Chưa được bú những giọt sữa đầu đời của mẹ
Vì em vừa lọt lòng hai mươi phút
Đã phải bay về thế giới khác

Những ống kim bức tử em
Do sự bàng quang
Hay từ sự xem thường sinh mạng của con người
Khi người ta còn phải họp bàn biện pháp
Chỉ mười cây số thôi
Lệnh từ trung tâm về đến trạm
Một tuần mới tới
Khi em đã hấp hối
Chẳng có ai có tội
Chẳng có ai nhận lỗi
Chỉ mình em
Thiên thần chưa biết cười
Phải nhận cái chết
Khi chưa được đặt tên



Sao mọi người vẫn cứ mãi làm thinh
Trước những điều vô lí

Phải có người nhận tội
Phải có người nhận lỗi
Sao chỉ có khoảng trống của hư vô
Và những nấm mồ

Mẹ chưa nhớ kỹ mặt em
Em chưa hưởng hơi ấm từ ngực mẹ
Đã vội đi

Bầu sữa này sẽ dành cho ai?
Trái tim mẹ đang cháy bỏng như lửa
Mẹ mơ thấy con cười bên cửa
Sao không vào với mẹ
Tối nay mẹ sẽ ru ai trên cánh tay này
Những áo, những quần, những tả lót mẹ dành cho con
Mẹ biết làm gì với chúng
Ngòai việc lau nước mắt
Khi chẳng còn con
Gịot sữa đang thấm ướt áo mẹ
Mẹ biết con đang đói
Sao lại phải bỏ đi
Ngày mai mẹ về một mình
Con đang ở đâu ?
Con đang ở đâu ?
Dưới đất kia lạnh lắm.

Mẹ không trọn giấc mơ làm mẹ
Con bị tước quyền làm người

Những đứa trẻ đã chết
Và chẳng ai có lỗi
Cũng chẳng ai có tội
Chỉ tội mình mẹ thôi
12.5.2007
DODUYNGOC

ĐÀ NẴNG

ĐÀ NẴNG

Ta làm con ốc sên
Bò suốt thời gian
Một phần tư thế kỉ
Mới gặp lại em
Đà Nẵng

Thành phố xa lạ
Những con đường mới mở
Hàng cây xưa mất tăm
Em ở đâu
Đà Nẵng

Muốn lên cầu Vồng
Theo lối cũ
Thuở học trường Nam
Ngày hai bữa
Đứng trên nhìn
Hai đường sắt đi về đâu ?
Nhưng chẳng còn
Đà Nẵng

Bốn mươi năm trước
Lội qua bàu Thạc Gían
Đứng trần truồng
Khóc quên lối về
Giờ toàn nhà cửa
Nhớ câu thơ Tú Xương
Ôi !
Đà Nẵng

Biển hình như mặn hơn
Đã một lần suýt chết
Ở Mỹ Khê
Với mấy thằng bạn cũ
Biển vẫn đầy nước mắt

Những hàng dương xa lạ
Chẳng còn dấu kỉ niệm náo
Đà Nẵng

Chiều nhìn về Non Nước
Rừng xanh và mây xanh
Ngước núi Sơn Trà
Nghe vượn hú
Giờ chẳng còn chi
Đà Nẵng

Ta lại làm con ốc sên
Bò chầm chậm trở về
Tuổi thơ mới hôm qua
Nay đã bạc đầu
Tri thiên mệnh

Bạn bè đâu ?
Người xưa đâu ?
Con đường cũ ?
Dấu chân xưa đâu lối đi về
Đà Nẵng

Chỉ mình ta
Ngơ ngác chốn đông người
Chẳng một nụ cười
Chào con ốc sên bò về kỉ niệm
Bằng lời lạc lõng
Đà Nẵng
Ta có còn là ta
Hai mươi lăm năm trước???

DODUYNGOC tháng3.2000

CHÂN DUNG

CHÂN DUNG

Tôi đối diện tôi một nửa sầu
Nửa kia còn lại chỉ tóc râu
Thôi về vẽ lại con trăng vỡ
Đợi bóng thuyền xưa nối nhịp cầu
DODUYNGOC.2004

SAO TA CÒN ĐỨNG ĐÂY ?

SAO TA CÒN ĐỨNG ĐÂY ?

Sao ta còn đứng đây
Nhìn thời gian tiễn biệt
Em từ giã thơ ngây
Bỏ ta đi biền biệt

Chiếc lá rụng bên đường
Bầy chim kia biếng hót
Chỉ là chuyện vô thường
Mà sao lòng vẫn xót

Ngồi nhìn dòng sông trôi
Con nước không trở lại
Ta còn đợi chờ ai ?
Hay đợi giờ thú tội

Xưa em làm cánh hoa
Ta chỉ mầm cỏ dại
Thế giới đông người qua
Chịu làm người thất bại

Em ở phương trời nào
Cỏ cây đầy tuyết trắng
Trong nỗi nhớ cồn cào
Ta nghe hơi thở đắng

Vì tên em là Mây
Bay về phương gió thổi
Ta chỉ là kẻ ngây
Suốt một đời nông nổi

Em đã đi thật rồi
Mưa không còn giăng cây
Trăng không còn về nữa
Sao ta còn đứng đây?

DODUYNGOC4.2007

MƯA CHIỀU

MƯA CHIỀU

Bất chợt cơn mưa vội về
Mây buồn hàng cây sũng nước
Chiều đi phong phanh gió ngược
Ngực trần đầy những rong rêu

Chỉ thèm sau lưng tiếng kêu
Và một bàn tay ủ ấm
Con đường dài như muôn dặm
Lối về một mình rỗng không

Gịot nước rơi vào mênh mông
Gịot nào lạc vào mắt mở
Chân trời xôn xao tiếng thở
Nhịp đời đầy những hoang mang

Đèn xanh đèn đỏ đèn vàng
Đèn nào cũng không nhích được
Em phô thân thể dịu dàng
Ngã tư đường đầy áo ướt
13.5.2007
DODUYNGOC