Thứ Hai, 23 tháng 7, 2007

NỖI NHỚ

NỖI NHỚ

Sẽ không còn tiếng nói
Cũng chẳng có tiếng cười
Một cành cẩm chướng trắng
Rơi trên bàn cô đơn
Thấy nói trong lồng ngực
Dội vào lòng trống trơn
Chẳng còn em có mặt
Tính chi chuyện thiệt hơn

Sẽ không còn tiếng nói
Cũng chẳng có tiếng cười
Cố quên là thêm nhớ
Chiếu chăn buồn đơn côi
Muốn thét toang trời đất
Tên em tràn trên môi

Sẽ không còn tiếng nói
Cũng chẳng có tiếng cười
Em như lưỡi dao nhọn
Đâm nát trái tim tôi
Nỗi nhớ như dao nhọn
Đâm nát trái tim rồi
DODUYNGOC -23.10.2002

NGÃ BẢY

NGÃ BẢY

Ngã bảy người xe như thác đổ
Anh biết tìm em ở chốn nào
Ba mươi năm, cồn cào sóng vỗ
Buổi trở về thân thể đã hư hao

Đứng giữa hàng cây, giữa đất trời
Địa chỉ mơ hồ chẳng thấy nơi
Ngã bảy trưa nay không có gió
Sao ta nghe thế giới tơi bời

Em ở chốn nào trên trái đất
Ba mươi năm chẳng thấy tăm hơi
Thời gian vẫn chảy mà không mất
Nhớ em ngã bảy khóc không lời

DODUYNGOC - Sàigòn 17.3.2007

LỜI TỎ TÌNH MUỘN

LỜI TỎ TÌNH MUỘN

Được nói tiếng yêu em khi tuổi đã chớm già
Tóc đã bạc đời qua nhiều giông bão
Một nửa đời trôi đi, tương lai hư ảo
Một nửa đời còn lại để yêu em
Đà lạt - 2002

CŨNG MAY

CŨNG MAY

Cũng may còn gió còn giông bão
Còn có mắt em giữa địa cầu
Còn có khung trời cho ta nhớ
Trần gian đâu chỉ có buồn đau
Còn có thiên thu khi tiễn biệt
Yêu em cho đến lúc bạc đầu
Sài gòn

ĐEN

ĐEN
Tóc tôi đen và đời tôi đen
Áo em đen hạt huyền hở cổ
Ta rơi trong từ bi hỉ nộ
Xin đừng làm cho máu tôi đen
DODUYNGOC - 1967

EM VẪN TUỔI HAI MƯƠI

EM VẪN TUỔI HAI MƯƠI

Cứ tưởng trong em không còn nữa
Cuộc tình xưa và những bài thơ cũ
Lúc những cánh hoa vàng rải rác rụng đầy sân
Và tôi lầm lũi đi về, ngỡ là người thua cuộc

Cứ tưởng không bao giờ được nữa
Mùi tóc em bay xuống chỗ tôi ngồi
Mãi tóc xõa tím giảng đường thuở ấy
Và nụ cười cho tôi về làm thơ

Cứ tưởng đã tắt rồi
Ánh mắt nhìn tròn xoe ngơ ngác
Theo tôi suốt một đời
Ngôi sao rồi cũng có lúc tàn lụi
Đôi mắt mãi đi theo thời gian

Cứ tưởng đã không còn
Những vẫy tay chào giữa con đường
Mây xám
Và những cơn gió trái mùa ngột ngạt
Chờ mưa
Cứ tưởng một mình tôi
Điên cuồng nỗi nhớ
Và gọi mãi tên một người

Cứ tưởng sẽ không còn gặp nữa
Tuổi hai mươi
Gã con trai ngang tàng và đói rách
Gục ngã trưuớc đôi mắt buồn
Gã con trai làm thơ
Đầy nỗi nhớ
Tình ta như đốm lửa
Cháy mãi không tàn
Đợi hôm trời trở gió
Bùng thành ngọn lửa
Thiêu đốt trái tim buồn
Còn đọan đường trước mặt
Một mình tôi đi
Qúa nhiều ngã rẽ
Tôi sẽ rẽ lối nào để gặp em
Gã đàn ông đã năm mươi tưổi
Vết hằn thời gian
Sẽ ôm mặt khóc òa
Như trẻ nhỏ
Tóc đã bạc chỉ xin lòng đừng bạc
Mắt mù lòa thế giới chẳng chia đôi
Tôi sẽ đợi như suốt đời đã đợi
Đến lúc ta nắm tay nhau
Đi giữa mọi người
Dù lúc đó hơi tàn chân mỏi mệt
Em vẫn là cô gái tuổi hai mươi
DODUYNGOC - 4.10.2002

NẶNG NỢ

NẶNG NỢ

Những ngọn gió đêm về
Làm chiếu chăn tê tái
Ta cứ như thằng hề
Suốt đời làm kẻ dại

Có những phút cuồng điên
Giữa đường ôm mặt khóc
Mặc số phận xỏ xiên
Mặc nhịp đời lóc cóc

Kỉ niệm như giấc mơ
Mỗi khuya về dưới gối
Những ước vọng dại khờ
Nhớ chi nhiều thêm tội

Vọng lại một tiếng chuông
Đọng lại một tiếng cười
Sân khấu màn đã buông
Trời đêm thiếu bóng người

Ta làm kẻ mộng du
Đi dây trên nỗi nhớ
Qúa khứ còn tiếng ru
Kiếp người còn nặng nợ
DODUYNGOC -sàigòn 08 tháng 3