Thứ Năm, 23 tháng 8, 2007

GỞI NGƯỜI YÊU CŨ

GỞI NGƯỜI YÊU CŨ

Ta có thời yêu nhau và một thời tiếc nuối
Cứ ước ao sẽ được sống cùng nhau
Nhưng em ơi vợ chồng đôi khi là cơm nguội
Chẳng chịu sẻ chia dù nhiều lúc rất đói lòng

Số phận trời dành anh chỉ thích thong dong
Em thì chỉ lo chuyện nhà chuyện cửa
Chuyện áo cơm, chuyện ấm thêm bếp lửa
Ta sẽ như những chén sứ mỏng manh để cùng chạn với nhau

Sẽ nhiều lúc lắc lư và lòng sẽ rất đau
Khi tiếng bấc đưa qua tiếng chì ném lại
Lời nói đã bật ra rồi như vết thương nhớ mãi
Không chiếc này sứt miệng thì cái khác cũng mẻ môi

Cơm áo gạo tiền đời sống cứ sục sôi
Sẽ có lúc làm đau lòng và nước mắt
Sẽ có lúc em bật ra từ tiếng nấc
Sao ngày xưa ngu dại lại yêu anh

Bởi thế cho nên dù hối tiếc cũng đành
Thà như thế ta còn yêu trong ý nghĩ
Thà cứ xem ngày xưa là mộng mị
Thức dậy rồi tất cả sẽ qua đi
23.8.2007

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2007

BỎ ĐI

BỎ ĐI
Tặng Đỗ Tiến Như

Nhiều lúc chán đời muốn bỏ đi
Xác thân không có trói buộc gì
Muốn xa nhân thế tìm lên núi
Bỏ hết riêng mình chẳng có chi

Bỏ mặc hình hài với ước mơ
Bỏ cơn mưa với nắng bơ phờ
Bỏ em trong suốt thân ngà ngọc
Bỏ lại căn phòng nhện nhả tơ

Bỏ sợi mây buồn giữa bão giông
Bỏ hoang mang trước cửa tử thần
Bỏ đêm chăn gối đầy dị mộng
Bỏ tiếng chim gù dưới bóng râm

Bỏ suối bỏ sông bỏ chỗ nằm
Bỏ niềm hi vọng với băn khoăn
Bỏ con ong nhỏ bay tìm mật
Bỏ cả hoang vu lẫn nhọc nhằn

Bỏ những hư danh lóe một thời
Bỏ luôn áo mũ lẫn cân đai
Bỏ quên quá khứ và mai mốt
Bỏ cả niềm đau lẫn tiếng cười

Bỏ hết đêm về đứng trước gương
Bỗng xót thương thân thể trần truồng
Vẫn thấy sân si còn trong máu
Lại thấy yêu cuộc sống như thường
DODUYNGOC - 4.2007

CHIỀU NAY

CHIỀU NAY

Chiều cuốn gió lên trời cây đứng lặng
Cỏ rũ buồn ta cũng chẳng vui chi
Thiên hạ xun xoe em giả bộ nhu mì
Nắng héo úa kéo dài cây cầu gãy

Nhìn bóng đổ giữa chiều trên ngã bảy
Đứng làm thinh khi phố thị phồn hoa
Sao hôm nay ta như kẻ không nhà
Chân muốn bước làm giang hồ thứ thiệt

Muốn làm kẻ phiêu lưu cuốn đời đi mải miết
Muốn đi tìm một thứ chẳng còn tên
Muốn quên đi những năm tháng sống hèn
Muốn trở lại nơi mình vừa đánh mất

Tất cả chỉ phù du mọi thứ đều láo tất
Có những ngày cũng như buổi chiều nay
Nửa muốn ra đi làm một cánh chim bay
Nửa còn lại kéo trở về nơi bếp lửa

Ta vẫn biết vẫn còn người đợi cửa
Và lồng son sẽ chốt lại theo ngày
Thời gian đã trôi qua tháng năm còn một nửa
Thôi cũng đành chấp nhận gió heo may
DODUYNGOC.19.4.2007

MỘT ĐOẠN ĐỜI

Hôm nay sọan lại tủ sách cũ, tình cờ tìm được bài thơ viết vách đây 28 năm trên một tờ giấy vàng đầy những cọng rơm. Chép lại đây để nhớ lại một thời đã xa, xa lắm

MỘT ĐOẠN ĐỜI

Chúng tôi lớn lên giữa cuộc chiến tranh
Đêm nhìn hỏa châu rực cả vùng trời
Sáng không tiếng chim kêu
Thức cùng với tiềng đại bác
Đứng ở ngã tư nhìn những xác chết chở trên những chiếc GMC
Phủ những lá cờ

Bạn bè có đứa bỏ lên núi
Làm anh hùng
Đứa phơi thây giữa chiến trường
Xương khô dưới nắng
Nhiều thằng cầm súng chẳng có chút lí tưởng gì
Súng ấn vào tay và bắn
Có đứa cạo đầu đi tu
Tìm nơi ẩn náu
Có đứa đi làm đĩ
Và nhiều đứa làm vợ Mỹ
Tôi bỏ vô Sài Gòn
Làm thằng sinh viên
Lạc lõng giữa giòng đời
Chẳng biết phải theo ai?

Đến ngày hòa bình
Thằng lên núi trở về làm lãnh đạo
Đứa đi lính cộng hòa xếp hàng cải tạo
Đứa làm đĩ. lấy Mỹ chạy qua bên kia đại dương
Đổi tên thành Việt kiều
Tôi chạy cơm hàng ngày hộc máu
Thèm li cà phê, điếu thuốc thơm
Mà chẳng dám mua
Suốt ngày làm cái máy
Rao giảng văn chương chính trị với lũ học trò
Như một gã điên

Khi nhiều người nháo nhác
Đánh đu với tử sinh
tìm đường ra biển
Tôi đứng giữa đồng trống ở Củ Chi
Trồng những củ mì
Và đào ao thả cá
Đêm dưới ngọn đèn dầu
Cơm không đầy dạ
Vợ mang đứa con đầu lòng
Chỉ ước ao miếng thịt gà luộc
Tôi nhìn trăng và khóc

Chiến tranh đã đi qua bốn năm rồi
Cả nước còn nheo nhóc
Xương trắng còn phơi đầy những cánh đồi
Lại thêm một cuộc chiến khác
Chiến hào đầy ắp xác người
Và xóm làng thêm nhiều kẻ cụt chân
Những ngôi nhà xơ xác
Rất nhiều người đành bỏ nước mà đi

Tôi sống lầm lì
Xác thân còi cọc
Tương lai ở đâu?
Thiên đàng thì xa tít
Tối tăm mù mịt
Tôi như cánh lục bình
Cứ trôi mà chẳng biết sẽ về đâu?
Tháng 7.1979

Thứ Hai, 30 tháng 7, 2007

HẠN KỲ

HẠN KỲ

Lúc mở mắt ra đón cuộc đời
Đâu hay trần thế chỉ trò chơi
Được thua thua được vòng danh lợi
Thế sự vần xoay một lũ người

Cứ ngỡ công danh là lẽ sống
Ai dè một bước xuống bùn đen
Bao nhiêu mưu chước không còn nước
Đọng lại nhân gian một lũ hèn

Cơ cực trần gian ai đoán trước
Kiếp người hỉ nộ nặng lòng chi
Ba mươi năm nữa làm chiếc lá
Rơi giữa không trung hết hạn kỳ
DODUYNGOC.29.5.2007

NHỮNG CON ĐƯỜNG CŨ

NHỮNG CON ĐƯỜNG CŨ


Cũng lối nhỏ đi về và cũng những con đường
Nhưng lạc lối
Và chẳng thấy ai quen
Tôi lại thấy những muộn phiền xa lạ
Nhớ một thời đã đi qua
Tưởng là lâu lắm

Thuở đó tuổi mới lớn
Mỗi ngày đi dọc đường ray đến lớp
Đếm những chiếc lá vàng trên những cành khô của mùa thu
Nghe tiếng đại bác dội về
Từ làng quê
Cảm nhận chiến tranh từ tiếng nổ
Đường ray cũ mất rồi
Bây giờ là một ngã tư
Chia bốn hướng
Tôi không biết phải đi hướng nào
Về chỗ cũ

Mỗi ngày ghé lại chợ Cồn
Mua gói thuốc nhỏ
Tập hút để làm người lớn
Và tập yêu cô gái cùng trường
Không dám ngỏ
Cô gái ấy chắc đã làm bà nội
Có gặp cũng chẳng nhận ra

Mỗi ngày cùng đám bạn chạy miên man
Theo những tà áo trắng
Rồi từng đứa lần lượt ra đi
Và xếp hàng ngã xuống.
Những hàng cây rỏ máu xuống đường
Có những đứa chưa một lần biết yêu
Đã vỡ toang lồng ngực
Bởi viên đạn vô tình
Của chiến tranh
Giờ đã làm cát bụi

Tôi một mình bỏ vô Sài gòn
Làm kẻ lang thang
Vì sợ mang áo lính
Những năm tháng nhọc nhằn toan tính
Lòng cứ nghĩ về chốn này
Trong những buổi chiều say

Những con đường áo lụa
Những con đường bạn bè
Những con đường đắm say
Những con đường loang máu
Những con đường lá bay

Bốn mươi năm rồi trở lại
Con ngõ vẫn tồi tàn
Nhưng phố không còn những con đường
Bạn bè xưa đi gần hết
Những chân trời góc bể

Tôi đi một mình
Đường chẳng có thanh âm
Những con đường lạ lẫm
Chẳng còn chi dấu tích của ngày xưa

Tôi đi một mình
Giữa phố đứng làm thinh
Chẳng có nụ cười nào cho tôi
Khi tôi vẫy tay chào từ giã

Tôi làm kẻ lưu vong
Trên chốn cũ của mình

Những con đường cũ đâu rồi
Tuổi xanh của tôi đâu rồi
Trôi mất hết
Chỉ còn nếp nhăn trên khuôn mặt
Chỉ còn nét buồn trong khóe mắt

Vẫn một mình tôi lại đi
Chẳng hẹn về

Đà Nẵng. Tháng 5.2007

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2007

TÍC TẮC

TÍC TẮC

Tôi bỏ thời gian vào chiếc máy
Ngồi chờ nghe những tiếng tíc tắc
Gợi nhớ những phũ phàng
Trêu ghẹo những nỗi đau
Lì lợm với giông bão
Uất nghẹn với chính mình

Chúng vẫn chạy mải miết
Dù tôi đang ngủ
Dù tôi đang đi
Dù tôi khóai lạc làm tình
Dù tôi đang đau vật vã
Hoặc lúc tôi lên cơn động kinh với nắng mưa
Hoặc lúc tôi chẳng biết làm gì
Vẫn tíc tắc
Khi tôi ngồi một mình
Đếm những gì đang đi qua
Và không biết những gì sẽ tới

Tôi bỏ tôi vào guồng máy
Máy quay
Tôi là tiếng tíc tắc
Saigon. 15.7.2007